January 2011
87 posts
4 tags
1 tag
Chẳng hiểu sao sau mỗi lần mầm cây bé nhỏ ấy chết đi, mình lại được mua… một cái điện thoại mới!!!!!!!!!
Một sự đền bù chăng???
…
….
…..
28 Tết rồi đấy…
2 tags
2 tags
1 tag
3 tags
…Ánh sáng luôn hiện hữu quanh ta, nhưng màu sắc của nó lại ẩn đi. Trong...
– Khu vườn mùa hạ - Kazumi Yumoto.
1 tag
3 tags
4 tags
3 tags
[25012011]
Kể cũng có tí shock nhưng dù sao cũng đã có phần xác định từ trước nên hậu quả để lại cũng không nhiều. Vì vẫn đang có phần choáng váng nên chưa nghĩ ra được gì nhiều để viết, mới tạm thời thấy được hai cái may trong cái chẳng-biết-có-nên-gọi-là-rủi-không này.
Một là mình đã có cái cớ để khỏi phải cảm thấy tội lỗi. Suốt thời gian qua băn khoăn mãi cũng chỉ vì sợ cái cảm giác ấy. Giờ thì mình từ...
Isn't it funny, how from year to year you don't...
…
Tay lạnh ngắt, cứng đờ, bấm tin nhắn cũng thấy khó khăn.
Còn hai bài essay phải viết mà cầm cái bút viết như trẻ con cấp một học chữ.
Bực!!! :((((((((((
To: Stalker
I smell something fishy here. I don’t believe there could be so many coincidences without something being behind it. So, Stalker, I really appreciate your effort in getting to understand me but I just need some space on my own. I once said about how I feel when I know a friend is reading my tumblr. It sucks if you already knew Tumblr is like my diary but still sneak into it. If you want to...
You know those cages our parents used to use to...
Walk away like a BOSS
Genius! LOL
4 tags
Reblog if you miss a friendship you had with...
Last Wednesday was the wedding day of my used-to-be-best-friend.
And all I can do for her is nothing.
5 tags
[13012011]
Hậu quả của cồn và lạnh là về đến nhà lăn ra ngủ đến bây giờ mới dậy. Đến khi chui được ra khỏi chăn thì mỗi bước chân là lại thấy búa tạ giáng vào đầu. Đang định uống thuốc thì nhớ ra bụng vẫn chưa có gì tử tế từ sáng tới giờ. Lục tủ ăn qua loa cốt để cho hai viên thuốc nó được yên ổn trong cái dạ dày vốn đã bị tàn phá kha khá. Giờ chỉ còn chờ thuốc ngấm để có thể yên giấc ngủ tiếp một mạch tới...
Ngồi cảm nhận cái lạnh đang thấm dần vào cơ thể, kiểu như chất độc đang lan dần vào từng mạch máu. Mặc. Thế là đã quá đủ cho một ngày rồi.
Him: buzz buzz
Me: What's up?
Him: Nothing. Just to make sure you're there.
Me: ^^ Except when I'm not here, I'll always be here
Him: Where's "here"? I wanna be here too.
Me: ...
(Actually I wanted to type: Surely you will, if it's what Fate wants)
Khảo sát trên VNExpress: Khi nhặt được thiết bị số đắt tiền, bạn sẽ: 1. Tìm mọi...
– =))
Đọc xong phần khảo sát mình đã nghĩ nếu ko phải điện thoai có thể gọi lại cho chủ nhân ra thì những cái khác mình cũng sẽ chẳng nhặt làm gì.
Kết luận: mình = đạo đức giả lẫn tâm thần =)) =)) =))
Trời đất chuyển mùa…
ta chuyển mình…
ngổn ngang những mong muốn…
ngày ngắn...
Hà Nội 9 độ C.
Chẳng hiểu sao lạnh đến tê dại cả người đi thế này rồi mà tay vẫn ra mồ hôi được? Thành ra tay mình luôn ở trong tình trạng không còn cảm giác. Đeo găng tay mà cứ như không đeo.
Cứ lần nào nhìn bàn tay đầy mồ hôi là lại nhớ tới anh, người duy nhất mình tự tin nắm tay mà không phải e ngại cho người cầm tay mình. Buồn cười, bao nhiêu kỷ niệm, mình xoá sạch trơn như chưa từng tồn...
Dare I say I miss him? I do. I miss him. I still see him in my dreams. They are...
– Yann Martel, Life of Pi
I hate this feeling when I can feel myself and others slowly drifting apart and...